Thôi rồi, Lượm ơi.
Con Lan nó lại đi ăn nhờ ở đậu khắp 3 thành phố Sydney, Brisbane và Melbourne của Úc thật rồi.
Người ta hỏi nó đi Úc 2 tuần đã tốn nhiều tiền lắm không?
Mình thấy nói cứ né tránh, kiểu: Nó không biết, Không muốn nghĩ tới, Không có tính… Lúc đầu, mình nghĩ chắc cũng tốn dữ lắm, nên nó ngại nhắc chuyện đau lòng…
Ai dè, lương tâm nó không cho phép. Tối nay, mình thấy nó ngồi vào bàn, gõ gõ tính tính gì đó. Thì ra, đáp án của nó là vầy:
– Lệ phí visa (tự làm online): ~ 2.400.000
– Phí lấy dấu vân tay: 435.000
– Vé máy bay HCM-SYD: 3.486.000
– Vé máy bay chặng MEL-HCM (20kg hành lý): 2.456.000
– Bảo hiểu du lịch: ~ 450.000
– Vé nội địa Úc, hãng Rex (23 kg hành lý) SYD-BNE: 80.74 AUD ~ 1.300.000
– Vé nội địa Úc, hãng Rex (23 kg hành lý) BNE-MEL: 111.40 AUD ~ 1.800.000
– Vé tour Mt Buller: 109 AUD ~ 1.700.000
– 2 đêm KTX, 1 đêm ở YHA Blue Mountain, 1 đêm ở YHA North Stardbroke island: 74 AUD ~ 1.200.000
Ngoài những chi phí đã trả bằng thẻ đã liệt kê ở trên, thì nó có cầm theo 1000 AUD tiền mặt. Và đến hôm về lại Việt Nam, nó vẫn còn cầm trên tay 550 AUD. Vậy là nó đã tiêu hết 450 AUD rồi á.
Mình thấy nó lôi máy tính ra cộng trừ nhân chia dữ lắm. Chắc tại tiền Việt quá nhiều số 0.
Uhm, Nó nói rằng, nó không tính khoảng mua sắm cá nhân (thực phẩm chức năng, mỹ phẩm) thì nó đã tốn TẬN: 15.227.000 (thẻ) + 7.065.000 (tiền mặt) = 19.457.000 đồng.
Qúa trời quá đất con L này, nó ghê gớm quá rồi.
Nó đi tùm lum tà la ở nước người ta, nó khoe nào là thấy biển mây, rồi lễ hội ánh sáng ở Sydney,

tắm biển nè ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn, coi cá voi cá heo bơi lộn, chọc phá mấy con chuột túi ở ngoại ô Brisbane;

chưa nữa nó còn mò lên núi ở ngoại ô Melborune để xem thực hư tuyết là như thế nào.

Nó ăn nhờ ở ké người dân, rồi chủ nhà còn phải cho nó mượn quần áo giày dép để đi núi tuyết, chủ nhà không những nấu ăn cho nó mà còn chuẩn bị đồ ăn cho nó mang đi chơi.

Tưởng vậy là xong hả? Chưa đâu, ba mẹ chủ nhà còn nấu cơm kiểu Việt Nam cho nó nữa, lo nó đói hông có sức đi chơi; anh của chủ nhà còn rủ về nhà chơi mời nó bữa lẩu cua to đùng, để nó biết cua của nước Úc vị thế nào.

Vậy cũng chưa vừa lòng, chủ nhà lật đật đi mua quà, bảo đem về tặng cho ba mẹ, cho người thân của nó nữa….

Nói ra hết đên đây, mình thấy nó rùng người. Chắc là nó sợ, rằng từ rầy về sau, không còn chủ nhà nào muốn đón tiếp nó thêm một lần nào nữa.
Nó ngồi trầm ngâm, không biết suy nghĩ gì.
Rồi nó bấm nút ĐĂNG BÀI.
Còn làm sao có được những con số liệt kê ở trên… thì nó là một câu chuyện dài, từ việc săn vé máy bay, gửi hàng đống lời đề nghị xin ở nhờ và được 2 sự phản chấp thuận. Đối với mình, cách đi này giúp mình vừa giúp mình tiết kiệm chi phí vừa trải nghiệm thú vị khi du lịch nước ngoài, kiểu mình được “thị sát” rõ hơn cuộc sống của người dân ở đó so việc mình ở khách sạn/ ktx. Ngoài ra mình còn được giao lưu, học hỏi và biết thêm về văn hóa, ẩm thực của nước bạn. ^^. Và vì vậy… mà cái tiêu đề là có thật nha mọi người. ^^
[Trương Lan]
